Jun
3
2012
Photo of the day

(Source: blownawaytruth, via uniqueshady)

Tags :

Jun
3
2012
Photo of the day

(Source: henrrydelavega)

Tags :

Jun
3
2012
Song of the day

[Flash 9 is required to listen to audio.]

The sun goes down
The stars come out
And all that counts
Is here and now
My universe will never be the same
I’m glad you came

Tags : music

Jun
2
2012
Photo of the day

Nghỉ đủ rồi. 
Giờ đứng dậy và bước tiếp thôi.
*Cuộc đời vẫn đẹp sao* 

novemberschopin:

■ (by shinya*)

Nghỉ đủ rồi. 

Giờ đứng dậy và bước tiếp thôi.

*Cuộc đời vẫn đẹp sao* 

novemberschopin:

■ (by shinya*)

(via virgo-and-perfectionism)

Tags : life

Jun
2
2012
Photo of the day

mocdieptu:

Không có bài hát nào nói đủ về mẹ. Mất mẹ là mất đi một tài sản lớn nhất trong toàn bộ sự giàu có của một đời người.
Chỉ có ở người mẹ, bạn mới có thể tìm được lòng chung thủy tuyệt đối. Khi mẹ mất rồi thì bạn hãy tin chắc rằng không thể ở nơi nào có một lòng chung thủy tương tự như vậy nữa, bởi vì đối với mẹ, bạn là mục đích đầu tiên và sau cùng.
Khi một người tình cho bạn một tình yêu thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của cay đắng. Tình yêu của mẹ là không vụ lợi. Ở trái tim người mẹ chỉ có sự tràn đầy, không có bớt đi hoặc thêm vào gì nữa.
Nếu thân xác đi mà linh hồn vẫn còn lại thì bạn hãy tin rằng ,mẹ sẽ là người đau khổ nhất chứ không phải là bạn. Ở nơi linh hồn đó, mẹ biết rằng từ nay không còn ai đủ tình yêu để chăm sóc và an ủi bạn trong những phiền muộn chập chùng của cuộc đời.
Một người năm mươi tuổi mất mẹ, thì đau khổ hơn trẻ lên năm, bởi vì người ấy không còn hy vọng gì ở tương lai nữa. Mất mẹ là mất một phần lớn của cuộc vui muốn được đền đáp, chia sẻ.
- Mẹ Và Tôi | Trịnh Công Sơn. 

mocdieptu:

Không có bài hát nào nói đủ về mẹ. Mất mẹ là mất đi một tài sản lớn nhất trong toàn bộ sự giàu có của một đời người.

Chỉ có ở người mẹ, bạn mới có thể tìm được lòng chung thủy tuyệt đối. Khi mẹ mất rồi thì bạn hãy tin chắc rằng không thể ở nơi nào có một lòng chung thủy tương tự như vậy nữa, bởi vì đối với mẹ, bạn là mục đích đầu tiên và sau cùng.


Khi một người tình cho bạn một tình yêu thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của cay đắng. Tình yêu của mẹ là không vụ lợi. Ở trái tim người mẹ chỉ có sự tràn đầy, không có bớt đi hoặc thêm vào gì nữa.

Nếu thân xác đi mà linh hồn vẫn còn lại thì bạn hãy tin rằng ,mẹ sẽ là người đau khổ nhất chứ không phải là bạn. Ở nơi linh hồn đó, mẹ biết rằng từ nay không còn ai đủ tình yêu để chăm sóc và an ủi bạn trong những phiền muộn chập chùng của cuộc đời.

Một người năm mươi tuổi mất mẹ, thì đau khổ hơn trẻ lên năm, bởi vì người ấy không còn hy vọng gì ở tương lai nữa. Mất mẹ là mất một phần lớn của cuộc vui muốn được đền đáp, chia sẻ.

- Mẹ Và Tôi | Trịnh Công Sơn. 

(via cafekoduong)

Tags : life mom

Jun
2
2012
Photo of the day

(Source: youjustinspiredme, via preciouslovebites)

Tags : life

Jun
2
2012
Photo of the day

ami-coffeeholic:

“Hãy ngồi xuống đây và thở sâu. Ở đây mọi thứ đều yên lành. Thế giới bên ngoài cũng yên lành, tất cả khổ đau đều tại tâm mình.”
— Và khi tro bụi - Đoàn Minh Phượng.

ami-coffeeholic:

“Hãy ngồi xuống đây và thở sâu. Ở đây mọi thứ đều yên lành. Thế giới bên ngoài cũng yên lành, tất cả khổ đau đều tại tâm mình.”

Và khi tro bụi - Đoàn Minh Phượng.

(Source: himitseu, via waterbugsalmostlover)

Tags : life

Jun
2
2012

mocdieptu:

Muốn nhìn rõ bộ mặt thật của một phụ nữ, cần nhìn khi họ đã tẩy trang xong. 

Muốn nhìn rõ bản chất của một người đàn ông, cần nhìn sau khi đã chia tay họ.

Muốn thấy rõ mức độ tình cảm của một người đàn ông và một người phụ nữ, cần nhìn vào thái độ khi họ thanh toán hóa đơn.

Khi người đàn ông trả tiền mà không nhìn vào hóa đơn, đồng thời còn cho thêm tiền típ một cách phóng khoáng, chứng tỏ anh ta đang theo đuổi cô gái này.

Khi họ bắt đầu chú ý đến từng món trong hóa đơn, chứng tỏ anh ta đã có được cô gái này trong tay.

Khi họ chỉ liếc liếc hóa đơn rồi đưa cô gái trả tiền, chứng tỏ cô gái đã là vợ của anh ta, hiện đang là người nắm giữ tiền bạc.

Khi cô gái hoàn toàn không nhìn hóa đơn, chỉ để ý xem người đàn ông đưa thêm bao nhiêu tiền típ, chứng tỏ cô ấy vừa mới bắt đầu làm bạn với người đàn ông này.

Khi cô gái bắt đầu chú ý đến từng món trong hóa đơn, rồi còn dặn người đàn ông đừng nên bo quá nhiều, chứng tỏ cô ấy đã yêu người đàn ông này.

Khi cô ấy trách người đàn ông cứ phải lật đi lật lại tờ hóa đơn, rồi còn chê trách anh ta bo quá ít, chứng tỏ cô ấy không yêu người đàn ông này.

Khi cô ấy bắt đầu lật tới lật lui tờ hóa đơn, rồi trách người đàn ông bo quá nhiều, chứng tỏ cô ấy đã là vợ của người đàn ông này.

Có bốn nguyên nhân khiến phụ nữ bằng lòng thanh toán hóa đơn: Một là, cô ấy là vợ của anh ta. Hai là, cô ấy vừa nhận được một món quà đắt tiền từ người đàn ông, nên muốn tỏ vẻ báo đáp. Ba là, người đàn ông này là người yêu cũ của cô ấy, cô ấy muốn tỏ ra rằng cuộc sống hiện tại của cô ấy rất tốt. Bốn là, người đàn ông này theo đuổi cô một cách mù quáng, cô ấy muốn đánh vào lòng tự trọng của anh ta.

Nếu như người đàn ông và người phụ nữ tranh nhau trả tiền, chứng tỏ họ không thể là người yêu của nhau.

- Đánh Giá Tình Yêu Qua Việc Thanh Toán Hóa Đơn ( Trích Tuyển Tập Tản Văn Hay ) | Trương Tiểu Nhàn. 

Câu thứ 2. Câu thứ 2. 

Tags : love

Jun
2
2012
Photo of the day

japanlove:

20090815 Sunflower 7 (All around) by BONGURI on Flickr.

japanlove:

20090815 Sunflower 7 (All around) by BONGURI on Flickr.

Tags :

Jun
2
2012
Video of the day

hoabenbo:

Thường thì người ta xem “Hà Nội trong mắt ai” rồi mới qua “Chuyện tử tế”. Mình thì ngược lại, “Chuyện tử tế” rồi mới “Hà Nội trong mắt ai”. Xem xong chỉ còn biết ngả mũ kính phục trước bác Trần Văn Thủy. Cha ông ta đẹp quá. Đẹp quá. Đẹp quá.

Tags : film

Jun
2
2012
Nhược Lạc: Người ta hay nói bắt đầu yêu thì dễ, giữ được tình yêu mới khó. Và thế...

hoabenbo:

Người ta hay nói bắt đầu yêu thì dễ, giữ được tình yêu mới khó. Và thế là tôi tự hỏi có ai từng nghĩ đến độ khó của việc gặp nhau trong đời hay chưa?

Chuyện gặp nhau, nói khó thì nó không dễ, nói dễ thì nó cũng chẳng khó. Nói do trời định cũng đúng, mà nói bởi lòng người kiên nhẫn hay nóng vội, sợ hãi hay chân thành, cũng không sai. Tôi hay nghĩ không có người này thì cũng sẽ có người khác, đến bây giờ tôi vẫn nghĩ thế. Lựa chọn vốn không có giới hạn, và chỉ như thế, người mà ta “chọn” mới thật sự đáng trân quý. Như bông hoa hồng đẹp nhất giữa vườn hoa hồng. Như ngôi sao sáng nhất giữa muôn triệu tinh tú. Như người giữa muôn người, nhưng ta nhắm mắt vẫn nhận ra. Nếu ta không có nhiều lựa chọn, ta chỉ là kẻ chết khát trên sa mạc, chỉ cần một nguồn nước bất kể đục trong. Nhưng, bạn à, tôi có cái may mắn nho nhỏ của người thừa mứa nước máy, bỗng một hôm trời xanh rẽ lối, đưa xuống một mạch nguồn tiên tửu. Khi bạn gặp giếng nước giữa sa mạc, bạn cảm ơn trời. Khi bạn tắm mình trong dòng suối tiên, quên đi tất thảy những điều tầm thường khác, điều đầu tiên bạn cảm ơn sẽ là chính bản thân mình, là vì bạn đã giữ một sự chờ đợi cho một điều không chắc sẽ đến, ngay cả khi bạn không cần phải chờ đợi.

Tôi không biết người yêu tôi có gì đặc biệt siêu nhân hay không. Khách quan mà nói, có lẽ anh ấy là một chàng trai bình thường, anh không phải ngôi sao sáng nhất trên bầu trời. Và tôi cũng không phải là bông hồng đẹp nhất trong số các bông hồng trải khắp những khu vườn trên Trái đất. Chúng tôi chỉ là đã tìm nhau từ rất rất rất lâu rồi, từ những ngày anh chưa biết tôi có mặt trên đời, suốt những ngày tôi không còn tin anh đã có mặt trong đời. Và đó có thể là điều chúng tôi, hoặc rất giống, hoặc rất khác bạn - người đang đọc những dòng này.

Bạn có tin là người ấy sẽ đến? Bạn có tin một cái chớp mắt của bạn hôm nay sau khi ngủ dậy, cũng đã dọn một phần đường để một hôm đẹp trời hay giông bão nào đó, người ấy sẽ đến?

Bạn có còn tin?

Lặng Yên

(Source: facebook.com)

Tags :

Jun
2
2012
Photo of the day

grunote:

Có phải mọi thứ đều cùng một điểm dừng? Như tình yêu, đi với nhau một chặng đường dài, bỗng dưng một ngày cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi bởi đôi khi ta quá gần đến mức nghĩ rằng không nhất thiết phải lắng nghe tâm sự của người kia nữa vì cứ tưởng đã hiểu nhau quá rồiMệt mỏi vì đôi khi, ta thèm cảm giác mới lạ, lãng mạn như ngày đầu. Nhưng người ta lại vô tình quên đi một cái nắm tay thật chặt, một ánh nhìn thật sâu, một bờ vai thật ấm. Đã đi với nhau cả quãng đường dài, đôi khi, người ta cũng nghĩ rằng việc lượn lờ quanh phố, cùng với nhau vào quán cafe là một trò vô bổ.Đôi khi, người ta buông tay, quên chăm chút cho đời sống của nhau. Những bất ngờ nho nhỏ lần gặp nhau thưa dần, thay vào đó là nặng nề vì những cãi vã nhỏ nhặt. Nhưng có lẽ đã quá quen để khó bỏ qua cho nhau. Đúng là có được tình yêu đã khó, giữ được nó còn khó hơnPhải làm sao đi suốt với nhau một quãng đường dài? Phải làm sao nắm tay nhau thật chặt? 
(via Tần Di Ô)

grunote:

Có phải mọi thứ đều cùng một điểm dừng? Như tình yêu, đi với nhau một chặng đường dài, bỗng dưng một ngày cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi bởi đôi khi ta quá gần đến mức nghĩ rằng không nhất thiết phải lắng nghe tâm sự của người kia nữa vì cứ tưởng đã hiểu nhau quá rồi

Mệt mỏi vì đôi khi, ta thèm cảm giác mới lạ, lãng mạn như ngày đầu. Nhưng người ta lại vô tình quên đi một cái nắm tay thật chặt, một ánh nhìn thật sâu, một bờ vai thật ấm. Đã đi với nhau cả quãng đường dài, đôi khi, người ta cũng nghĩ rằng việc lượn lờ quanh phố, cùng với nhau vào quán cafe là một trò vô bổ.

Đôi khi, người ta buông tay, quên chăm chút cho đời sống của nhau. Những bất ngờ nho nhỏ lần gặp nhau thưa dần, thay vào đó là nặng nề vì những cãi vã nhỏ nhặt. Nhưng có lẽ đã quá quen để khó bỏ qua cho nhau. Đúng là có được tình yêu đã khó, giữ được nó còn khó hơn

Phải làm sao đi suốt với nhau một quãng đường dài? Phải làm sao nắm tay nhau thật chặt? 

(via Tần Di Ô)

Tags : love

Jun
1
2012
Photo of the day

Những ngày này.
Tôi vẫn nhìn ngắm thế giới bằng ánh nhìn bình thường nhất có thể. Cố gắng không ảm đạm, cố gắng không âm u, cố gắng nở nụ cười và cố gắng đối thoại bằng những câu chuyện không đầu không cuối. 
Tôi tránh những nơi đông người, nhưng cũng tránh cảm giác ở một mình, và tránh luôn cảm giác không có việc gì để làm.
Một ngày ngồi gần chục chuyến xe bus. Quay đi. Quay về. Lại đi. Lại về. Tới tối muộn về nhà, ăn và ngủ.
Tôi vẫn theo dõi cuộc sống của mọi người, mọi thứ vẫn diễn ra một cách bình lặng, tự nhủ với lòng, mọi người bình thường thì không có lý gì bản thân không bình thường được. Những vết thương cứ thế rồi lại lành.
Cuối cùng, quanh đi quẩn lại, vẫn nhớ nhất một câu


Không ai có thể đứng vững trên đôi chân của mình, bằng mình. Không ai có thể gánh hết mọi buồn đau cho mình và không ai có thể vượt qua được tất cả, ngoại trừ mình.
Chỉ có mình, mà thôi….

Những ngày này.

Tôi vẫn nhìn ngắm thế giới bằng ánh nhìn bình thường nhất có thể. Cố gắng không ảm đạm, cố gắng không âm u, cố gắng nở nụ cười và cố gắng đối thoại bằng những câu chuyện không đầu không cuối. 

Tôi tránh những nơi đông người, nhưng cũng tránh cảm giác ở một mình, và tránh luôn cảm giác không có việc gì để làm.

Một ngày ngồi gần chục chuyến xe bus. Quay đi. Quay về. Lại đi. Lại về. Tới tối muộn về nhà, ăn và ngủ.

Tôi vẫn theo dõi cuộc sống của mọi người, mọi thứ vẫn diễn ra một cách bình lặng, tự nhủ với lòng, mọi người bình thường thì không có lý gì bản thân không bình thường được. Những vết thương cứ thế rồi lại lành.

Cuối cùng, quanh đi quẩn lại, vẫn nhớ nhất một câu

Không ai có thể đứng vững trên đôi chân của mình, bằng mình. Không ai có thể gánh hết mọi buồn đau cho mình và không ai có thể vượt qua được tất cả, ngoại trừ mình.

Chỉ có mình, mà thôi….

(Source: justbesplendid, via virgo-and-perfectionism)

Tags : life

May
31
2012
Photo of the day

Lật lại những trang nhật ký viết vội, có những điều nhỏ nhặt suýt nữa thì đã quên.

12/03/2012
Tỉnh dậy lúc 4g sáng vì một cơn ác mộng có bao gồm cả chết và gần bị làm nhục. Trán mướt mồ hôi và đầm đìa nước mắt khi tỉnh dậy, tay đã bấm ngay một số điện thoại và òa khóc, để được nghe những lời an ủi lặp đi lặp lại:”Có anh ở đây rồi…tất cả chỉ là mơ thôi…em cố ngủ đi, đừng khóc nữa…Ngoan nào, có anh ở đây rồi” 
Tâm trạng hoảng loạn tới mức không thể bình tĩnh, đầu dây bên kia cũng lo tới mức phải quát lên. 
Không thể quay lại ngủ nữa, nửa tiếng sau thì anh online, bật skype và nói sẽ trông cho tới khi nào em ngủ.
Sau đó không còn mộng mị gì nữa.

Yên bình đôi khi cũng chỉ là những điều đơn giản, giống như là “Có anh ở đây rồi, không sao đâu…”

storybook-magic:

little joys by ~Megson

Lật lại những trang nhật ký viết vội, có những điều nhỏ nhặt suýt nữa thì đã quên.

12/03/2012

Tỉnh dậy lúc 4g sáng vì một cơn ác mộng có bao gồm cả chết và gần bị làm nhục. Trán mướt mồ hôi và đầm đìa nước mắt khi tỉnh dậy, tay đã bấm ngay một số điện thoại và òa khóc, để được nghe những lời an ủi lặp đi lặp lại:”Có anh ở đây rồi…tất cả chỉ là mơ thôi…em cố ngủ đi, đừng khóc nữa…Ngoan nào, có anh ở đây rồi” 

Tâm trạng hoảng loạn tới mức không thể bình tĩnh, đầu dây bên kia cũng lo tới mức phải quát lên. 

Không thể quay lại ngủ nữa, nửa tiếng sau thì anh online, bật skype và nói sẽ trông cho tới khi nào em ngủ.

Sau đó không còn mộng mị gì nữa.

Yên bình đôi khi cũng chỉ là những điều đơn giản, giống như là “Có anh ở đây rồi, không sao đâu…”

storybook-magic:

little joys by ~Megson

(via mykindafairytalee)

Tags : life

May
31
2012
Photo of the day

(Source: southeuropeanocean, via gocnhooilanho)

Tags : life